| Báo in phụ thuộc vào quảng cáo là báo in thất bại |
| Người viết: Ngọc Ánh (Theo Time) | ||||||
| 10/02/2009 | ||||||
|
(TuanVietNam) - Bài viết hai kì của chuyên gia truyền thông nổi tiếng Walter Isaacson. Kỳ 1 ông đánh giá sai lầm của báo in. Kỳ 2 là giải pháp cứu báo in.
Mấy tháng trở lại đây, sự suy thoái kinh tế cũng khiến cho báo chí khốn đốn. Người ta có thể mường tượng ra cảnh trong tương lai, ở nhiều thành phố lớn trên thế giới sẽ không có mặt một tờ báo giấy nào hay nhiều tạp chí không đủ sức để trả lương cho nhiều phóng viên nữa. Thông tin tính phí nhưng nhạt nhẽo Tính đến nay, báo in vẫn chiếm một lượng lớn độc giả. Nội dung của các tạp chí cũng như các báo truyền thống khác vẫn được ưa chuộng, đặc biệt là bởi các độc giả trẻ tuổi. Vấn đề ở đây là ngày càng có ít người chịu bỏ tiền để mua báo in đọc. Hơn nữa, có rất nhiều nguồn sẵn sàng cung cấp thông tin miễn phí như Internet chẳng hạn. Trung tâm nghiên cứu Pew ở Washington, Mỹ cho hay từ năm 2008, rất nhiều người Mỹ đã đọc tin tức qua mạng thay vì phải bỏ ra một số tiền để mua báo in và tạp chí. Liệu có thể đổ lỗi tại ai bây giờ đây? Thậm chí, một người nghiện báo in như tôi cũng bắt đầu từ bỏ thói quen đặt mua báo New York Times dài hạn. Nếu tôi bỏ tiền ra mua mà nội dung báo nhạt nhẽo thì hóa ra tôi là kẻ ngốc. Hoạt động của báo giấy không còn là mô hình kinh doanh sinh lời dễ dàng nữa. Có lẽ, điều này diễn ra kể từ khi quảng cáo trên các trang web bùng nổ. Tuy nhiên, quảng cáo trên web đã hạ nhiệt trong quý 4 năm 2008.
Theo truyền thống, báo giấy và tạp chí có 3 nguồn thu nhập chính. Đó là từ các quầy bán báo, từ việc đặt báo dài hạn của khách hàng và từ quảng cáo. Nhờ vào quảng cáo, nhiều tờ báo vẫn có thể duy trì hoạt động ngay cả khi có ít khách hàng mua báo tại các quầy bán báo hay có ít khách hàng đặt báo dài hạn.
Nhưng khi quảng cáo thất bát thì nguồn thu thực sự có vấn đề. Do đó, khi nền kinh tế suy thoái, người ta hạn chế quảng cáo thì điều này đồng nghĩa với doanh thu của những tờ báo này cũng giảm sút. Henry Luce, người đồng sáng lập Time không đồng ý với quan điểm kinh doanh các tờ báo thu lợi chủ yếu từ quảng cáo. Ông cho rằng mô hình kinh doanh này, về mặt đạo đức là "ghê tởm", về kinh tế là "thất bại". Ông đưa ra lí lẽ rằng những tờ báo làm ăn chân chính thì luôn coi nhiệm vụ đầu tiên là hướng tới phục vụ người đọc, chứ không phải người muốn quảng cáo. Do đó, ông coi mô hình làm ăn này của báo giới là đi ngược lại ý nghĩa của một tờ báo. Hơn nữa, mô hình này bản thân nó chất chứa sự thất bại. Vì khi đó tờ báo hoạt động chỉ chú ý đến lời lãi, chứ không phải độc giả nữa, điều đó làm cho mối quan hệ của độc giả và tờ báo trở nên lỏng lẻo. Điều này không tốt chút nào. Sớm hay muộn, nó sẽ dẫn đến kết cục báo giấy không còn thu hút độc giả nữa. Ngày đen tối ấy tới khi nào phụ thuộc vào chính chúng ta. Tôi ngờ rằng năm 2009 sẽ là năm mà các cơ quan báo chí nhận thấy việc tiếp tục cắt giảm nhân viên không còn là biện pháp hữu hiệu, giúp ngăn chặn việc nguồn thu của các tờ báo đang đi xuống.
|
||||||
| Cập nhật ( 10/02/2009 ) | ||||||